IPB

Welcome Guest ( Log In | Register )

 
Reply to this topicStart new topic
 xin một góc nhỏ cho người con gái tôi yêu, xin một góc nhỏ cho người con gái tôi yêu !
letam
post Feb 28 2007, 03:58 PM
Post #1


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 1
Joined: 28-February 07
Member No.: 46,841



Xin một góc nhỏ cho người con gái tôi yêu !
Thưa mọi người để nói lên tâm sự của mình thì cần có một Blog cần có một wesize riêng, nhưng hai cái ấy tôi đều không còn kịp làm nữa rồi . Thời gian không cho tôi cơ hội để bày tỏ với người mà tôi yêu nhất . Có lẽ sau bài viết này tôi cũng phải tạm xa rời diễn đàn một thời gian vì lí do cá nhân ! Tôi rất buồn. Việc mà tôi có thể làm bây giờ là gửi cho người con gái tôi yêu quí nhất trên đời này những gì mà tôi đã ấm ủ hơn 8 năm qua mà không có dịp nào để nói. Cho đến khi tôi chợt nhận ra là mình đã mất ngườ ấy mãi mãi , không còn thấy người ấy trên trần gian mà chỉ thấy người ấy trong trí nhớ ! làm sao để bên kia chân trời xa cách người ấy có thể hiểu lỗi lòng tôi . Chỉ dám hứa rằng mình sẽ cố gắng phấn đấu, vươn lên trong cuộc sống để khẳng định bản thân cho người mình yêu thấy rằng mình không còn là mình của trước kia , không còn T4M ham chơi nghịch ngợm, không còn T4M nhí nhố của ngày nào..!

L của anh!

Khó khăn lắm anh mới có viết cho em bức thư này. Anh thấy mình sao mà yếu đuối đến vậy? Mấy hôm nay và ngay cả bây giờ trong người anh bồn chồn, có lẽ cũng chẳng phải do cơn mưa dữ chiều nay….. Anh chỉ thấy mình nhớ và nghĩ về em hàng ngày, đã từ ngày ấy rồi, L àh ...

Em và anh quen nhau từ cuối năm lớp 9, đến giờ đã là 8 năm rồi, mà thời gian hạnh phúc có lẽ cũng chẳng được đến một nửa của số ấy. Còn lại là giận hờn, cãi vã, những duyên cớ rất con nít làm chúng ta hiểu nhầm và xa nhau. Mỗi khi nhớ lại chuyện ấy, anh thường mỉm cười khi nhận thấy giận rằng hờn cũng là một phần của yêu thương. Anh ngốc quá, phải không L? Và nhút nhát nữa chứ......

Cho đến bây giờ mỗi khi nghĩ về em, anh vẫn không ngăn nổi con tim mình nhảy lên từng nhịp trong lồng ngực, từng nhịp đập hồi hộp và day dứt đến nỗi khiến mắt anh nhìn không rõ. Anh đã định delete hết những tin nhắn của em gửi cho anh. Anh biết trong những dòng tin nhắn ấy không có đến một lời yêu thương mà chỉ toàn giận hờn trách móc.Nhưng anh vẫn để yên, toàn vẹn . Và anh lại cảm thấy ấm lòng mỗi khi nhìn thấy nó, bởi vì như nhìn thấy em. Câu chuyện về một lần học thêm mình ngồi cùng bàn, những tấm hình em chụp năm cấp 3, và cả khi em yêu người bạn thân nhất của anh nữa,mọi chuyện của hai người anh đều biết hết, anh rất buồn nhưng chỉ âm thầm thôi L àh .!......

Cho đến bây giờ anh vẫn còn có thể khóc mỗi khi đêm về mà cảm thấy nỗi trống vắng sao to lớn đến có thể che kín cả khung trời ngoài cửa sổ. Chỉ có một nỗi nhớ đến cháy lòng với lời thề đẫm sương còn vang vọng trong tiềm thức …..”Nếu em đến đó trước, em sẽ đứng chờ anh trước cổng Thiên Đường…” Kỉ niệm không thể sống lại phải không em? Mà sao anh thì tin vào điều ngược lạ. Chẳng bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại điều gì đó…..phải không L? Hm, em giờ đã có niềm vui mới. Anh vui và chúc em thật hạnh phúc. Từ trong tim anh, anh vẫn còn cảm giác ngọt ngào khi nhớ lại tất cả khoảnh khắc em và anh cùng ngồi bên nhau, cùng đi trên một chiếc xe đạp. Cả những khi anh lén nhìn em rất lâu trong giờ học mà em cũng không biết, Em nói anh đừng nhớ em nữa, nhưng làm sao mà làm được đây ......Anh không bao giờ muốn trở thành một nỗi ám ảnh của em đâu. Anh xin lỗi. Dù đau đớn hay phải chịu thiệt thòi, anh cũng không nên nói ra những lời làm tổn thương em đến vậy...... Anh nên gánh chịu tất cả chứ không nên làm em đau…..anh dại khờ và day dứt quá ……..

Khi đối diện với chính mình, anh hiểu rõ rằng anh không phải mối tình đầu của em, cũng chẳng phải là tình cuối......Anh vẫn có thể mỉm cười nè. Em nhìn đi. Chắc em vẫn còn nhớ nụ cười của anh mà phải không? Hì …. Vì giờ đây anh chỉ còn biết mỉm cười thôi chứ biết làm sao ..... Kẻ đã phải tự kiềm chế mình từ năm 15 tuổi như anh vốn không dám ước vọng xa xôi có ngày ai đó hiểu mình. Anh không hé môi mà …..

Đó cũng là lỗi của anh khi ngồi bên em trên đầm nước hôm ấy mà không dám nói ... Thực sự lúc đó em biết anh muốn gì không? Anh chỉ muốn ôm em. Vì anh yêu em. Anh muốn cả thế giới không để ý đến hai con người ôm nhau âu yếm như thế. Chính em mới là mối tình đầu của anh theo đúng nghĩa của nó, đủ cả yêu thương lẫn giận hờn........

Anh thấy mình yếu đuối quá và bấu víu nhiều quá. Bài cảm xúc cuối cùng anh viết cho box cũng đã viết xong, và anh sẽ là người post cuối cùng để kết thúc luôn mấy tháng trời trời anh gắn bó với nó. Chưa bao giờ anh nói với ai quá nhiều về bản thân mình ngoại trừ em, và cũng chưa bao giờ anh lại dám xổ tung tất cả ra như vậy. Trong anh giờ chằng chịt và hỗn loạn như một cơn mưa cuối mùa, anh thấy nó rõ ràng lắm em à. Rồi sẽ mưa …… mưa như ông Trời chưa từng khóc, mưa sao cho bằng tất cả những ngày mưa trong năm cộng lại ......... Đứng dưới cơn mưa đó, có một linh hồn khắc khoải đợi chờ. Một linh hồn vẫn thường đi chiếc xe màu xanh, hay đi trễ, mặc sơ mi trắng và quần màu đem …… Một linh hồn vẫn thường nhìn em say đắm …..
Sau này chắc anh cũng không viết cảm xúc nữa, cũng vì cảm xúc mà mình đến với nhau….. Anh làm vậy là đúng phải không? Đoạn tuyệt một quá khứ và quên hết tất cả.
Uhm, thôi em cũng đừng nhớ nữa. Em quên được là tốt. Hãy bắt đầu một cuộc sống mới. Chỉ cần em được hạnh phúc, thì người mang lại hạnh phúc đó cho em chẳng cần phải là anh ... Mà ngược lại, anh còn thầm cám ơn anh ta nếu anh ta thực hiện được sứ mệnh mà anh còn dở dang đó.

Anh muốn đi cùng với em cho đến hết cuộc đời này………. Thật mà L…..

Những ngày tháng đã trôi qua, em cũng đừng nhớ nữa. Nỗi nhớ thì rất nặng nề, không nên có nhiều người mang theo nó bên mình đâu…. smile.gif Nghe mọi người nói về người yêu mới của em. Có người bảo rằng em hãy yêu như chưa yêu lần nào.....Em hãy làm vậy đi, L nhé! Hãy yêu như chưa từng yêu.......Anh sẽ gửi lời ước nguyện của mình lên những vì sao, tên em hằng đêm sẽ lấp lánh trên trời ………. bầu trời của anh, của em, bầu trời bát ngát những vì sao mà hai ta từng nhìn thấy mỗi khi cùng đi học về muộn trên bầu trời ấy…….

Có một điều này anh đã hiểu ra từ lâu lắm ........Những cãi cọ hờn giận ấy, dù là gì đi nữa, cũng chỉ là những cánh lục bình trôi trên dòng sông cuồn cuộn sóng, rồi nó sẽ trôi đi mà chẳng để lại dấu vết gì, bởi bên dưới nó, là con sông cuồn cuộn của tình yêu anh dành cho em.

Uhm.....chắc anh phải ngừng thôi, vì màn hình nhòe quá em à..........Có điều gì đó đang thoi thóp ở trong anh….Vì anh biết rằng có một người vẫn còn chờ một người ……….

Lặng lẽ và Bình yên - anh cầu chúc cho em.
Niềm tin và Hạnh phúc - anh mong cho em điều đó.
Và trên hết........là Sức Khỏe của em.............

Anh sẽ không bắt em đứng chờ anh trên đó đâu. Anh chỉ thấy mình sao ngày nào cũng đứng chờ em trên một ngọn đồi đầy kiến cỏ. Vết kiến cắn ấy trên tay anh vẫn còn chưa tan và hình như nó cũng sẽ không bao giờ tan..........Như một tình yêu nồng cháy được ấn chứng bởi trăng sao của ngày nào.

Tình yêu đầu đời của anh …….

Có người hỏi anh sao phải tự hành hạ mình vậy? Sao anh lại sống quá ảo tưởng như vậy? Uhm….chỉ bởi vì họ không nhìn thấy, không nghe thấy tất cả những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau, từng cùng vui đùa bên nhau. Họ bảo rằng nếu em còn yêu anh thì em đã tìm đến với anh rồi, hoặc ít nhất, cũng cho anh một cơ hội nào đó, như anh đã từng …. Họ đúng. Nhưng họ chẳng biết gì cả.

Đối với anh, cãi cọ giận hờn là để hiểu nhau hơn, để hàn gắn lại sau đó và yêu nhau nhiều hơn nữa khi đã cùng vượt qua sóng gió như vậy…….….Có lẽ đến giờ này, đó mới chỉ là mong ước của một mình anh.

Những tháng cuối năm này gần kề. Trời sẽ lạnh hơn trong vài tháng tới. Khi nào trời trở gió, em nhớ phải mặc áo ấm đi học nha, anh biết em đang đi thực tập mà có vất vả lắm không em?. Bữa nào học đêm thì về nhớ ngủ bù thật nhiều. Em năng đi bệnh viện để người ta theo dõi hơn đi. Đời người chẳng là bao, rồi ai cũng sẽ lên Thiên Đường ^^. Khi ấy, có lẽ anh sẽ lại cùng em tung tăng nô đùa trên một ngọn đồi đầy kiến cỏ hoặc cùng nhau ngắm sao đêm trên trời, khi hai đứa cùng vắt vẻo trên một cành cây………..

Em biết không đây mới là bản nhạc mà anh thường hay nghe mỗi khi nhớ về em. Là bản nhạc anh đã nghe liên tục không ngừng từ ngày ấy. Là bản nhạc không biết anh đã khóc vì nó bao nhiêu lần.....Cho đến giờ, khi ngồi viết cho em lá thư này, vẫn tưởng như đang cầm lấy tay em ….

Vì anh sẽ không bắt em phải chờ anh trên đó. Mà anh sẽ là người đứng chờ em...........

Tấm anh chụp cho em hom mình cùng đi đạp vịt trong đầm nước ,anh vẫn còn giữ trong điện thoại.........Hình được chụp vào hôm mùng 7 tết. Anh đặt tên cho nó là my love vì anh sẽ giữ nó cho đến mãi mãi. Và để tự nhắc mình rằng, tình yêu ngày ấy là còn mãi. Tình yêu từ một nụ cười qua điện thoại và một cái pm nằm trong inbox.

Câu hỏi đó của anh, đến giờ này em vẫn chưa trả lời . Và đã chờ đợi nó từ lâu ….. nhưng chắc em sẽ chẳng bao giờ gọi nữa…. Em quên anh thật rồi. smile.gif
Dù sao anh vẫn chờ, và chờ trong suốt cuộc đời này.

Anh yêu em. Tình yêu của anh !

Nếu như ai thực sự quan tâm đến tình yêu lãng mạn thì hãy ghé vào đây
My Webpage
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Google Bot
post Feb 28 2007, 03:58 PM
Post #


Google Ads









Tim Ban Bon Phuong
TinhDuyen.com - Nhịp Cầu Tơ Duyên
Go to the top of the page
 
Quote Post
Meomun
post Feb 28 2007, 04:52 PM
Post #2


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 2,462
Joined: 8-July 02
Member No.: 72



chà một lá thư chứa đầy cảm xúc lúc đầu làm giật mình khi thấy viết cho "eo" hahahah thì ra không phải là "eo" nì smile.gif mèo thích bài nhạc mà lt bỏ trong trang web kia rất hay dù không có lời smile.gif


--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post
codushi
post Feb 28 2007, 07:10 PM
Post #3


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 5
Joined: 15-February 07
Member No.: 45,336



Anh viết tên em trên đồi đầy kiến cỏ
Lòng chợt buồn bỗng nhớ đến người xưa
Biết bao kỉ niệm buồn vui cùng nước mắt
Mà giờ đây mình anh mãi nhớ em.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
linhly4ever
post Nov 20 2007, 10:23 AM
Post #4


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 5
Joined: 20-November 07
Member No.: 76,591



[quote name='letam' date='Feb 28 2007, 03:58 PM' post='250142']
Xin một góc nhỏ cho người con gái tôi yêu !
Thưa mọi người để nói lên tâm sự của mình thì cần có một Blog cần có một wesize riêng, nhưng hai cái ấy tôi đều không còn kịp làm nữa rồi . Thời gian không cho tôi cơ hội để bày tỏ với người mà tôi yêu nhất . Có lẽ sau bài viết này tôi cũng phải tạm xa rời diễn đàn một thời gian vì lí do cá nhân ! Tôi rất buồn. Việc mà tôi có thể làm bây giờ là gửi cho người con gái tôi yêu quí nhất trên đời này những gì mà tôi đã ấm ủ hơn 8 năm qua mà không có dịp nào để nói. Cho đến khi tôi chợt nhận ra là mình đã mất ngườ ấy mãi mãi , không còn thấy người ấy trên trần gian mà chỉ thấy người ấy trong trí nhớ ! làm sao để bên kia chân trời xa cách người ấy có thể hiểu lỗi lòng tôi . Chỉ dám hứa rằng mình sẽ cố gắng phấn đấu, vươn lên trong cuộc sống để khẳng định bản thân cho người mình yêu thấy rằng mình không còn là mình của trước kia , không còn T4M ham chơi nghịch ngợm, không còn T4M nhí nhố của ngày nào..!

L của anh!

Khó khăn lắm anh mới có viết cho em bức thư này. Anh thấy mình sao mà yếu đuối đến vậy? Mấy hôm nay và ngay cả bây giờ trong người anh bồn chồn, có lẽ cũng chẳng phải do cơn mưa dữ chiều nay….. Anh chỉ thấy mình nhớ và nghĩ về em hàng ngày, đã từ ngày ấy rồi, L àh ...

Em và anh quen nhau từ cuối năm lớp 9, đến giờ đã là 8 năm rồi, mà thời gian hạnh phúc có lẽ cũng chẳng được đến một nửa của số ấy. Còn lại là giận hờn, cãi vã, những duyên cớ rất con nít làm chúng ta hiểu nhầm và xa nhau. Mỗi khi nhớ lại chuyện ấy, anh thường mỉm cười khi nhận thấy giận rằng hờn cũng là một phần của yêu thương. Anh ngốc quá, phải không L? Và nhút nhát nữa chứ......

Cho đến bây giờ mỗi khi nghĩ về em, anh vẫn không ngăn nổi con tim mình nhảy lên từng nhịp trong lồng ngực, từng nhịp đập hồi hộp và day dứt đến nỗi khiến mắt anh nhìn không rõ. Anh đã định delete hết những tin nhắn của em gửi cho anh. Anh biết trong những dòng tin nhắn ấy không có đến một lời yêu thương mà chỉ toàn giận hờn trách móc.Nhưng anh vẫn để yên, toàn vẹn . Và anh lại cảm thấy ấm lòng mỗi khi nhìn thấy nó, bởi vì như nhìn thấy em. Câu chuyện về một lần học thêm mình ngồi cùng bàn, những tấm hình em chụp năm cấp 3, và cả khi em yêu người bạn thân nhất của anh nữa,mọi chuyện của hai người anh đều biết hết, anh rất buồn nhưng chỉ âm thầm thôi L àh .!......

Cho đến bây giờ anh vẫn còn có thể khóc mỗi khi đêm về mà cảm thấy nỗi trống vắng sao to lớn đến có thể che kín cả khung trời ngoài cửa sổ. Chỉ có một nỗi nhớ đến cháy lòng với lời thề đẫm sương còn vang vọng trong tiềm thức …..”Nếu em đến đó trước, em sẽ đứng chờ anh trước cổng Thiên Đường…” Kỉ niệm không thể sống lại phải không em? Mà sao anh thì tin vào điều ngược lạ. Chẳng bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại điều gì đó…..phải không L? Hm, em giờ đã có niềm vui mới. Anh vui và chúc em thật hạnh phúc. Từ trong tim anh, anh vẫn còn cảm giác ngọt ngào khi nhớ lại tất cả khoảnh khắc em và anh cùng ngồi bên nhau, cùng đi trên một chiếc xe đạp. Cả những khi anh lén nhìn em rất lâu trong giờ học mà em cũng không biết, Em nói anh đừng nhớ em nữa, nhưng làm sao mà làm được đây ......Anh không bao giờ muốn trở thành một nỗi ám ảnh của em đâu. Anh xin lỗi. Dù đau đớn hay phải chịu thiệt thòi, anh cũng không nên nói ra những lời làm tổn thương em đến vậy...... Anh nên gánh chịu tất cả chứ không nên làm em đau…..anh dại khờ và day dứt quá ……..

Khi đối diện với chính mình, anh hiểu rõ rằng anh không phải mối tình đầu của em, cũng chẳng phải là tình cuối......Anh vẫn có thể mỉm cười nè. Em nhìn đi. Chắc em vẫn còn nhớ nụ cười của anh mà phải không? Hì …. Vì giờ đây anh chỉ còn biết mỉm cười thôi chứ biết làm sao ..... Kẻ đã phải tự kiềm chế mình từ năm 15 tuổi như anh vốn không dám ước vọng xa xôi có ngày ai đó hiểu mình. Anh không hé môi mà …..

Đó cũng là lỗi của anh khi ngồi bên em trên đầm nước hôm ấy mà không dám nói ... Thực sự lúc đó em biết anh muốn gì không? Anh chỉ muốn ôm em. Vì anh yêu em. Anh muốn cả thế giới không để ý đến hai con người ôm nhau âu yếm như thế. Chính em mới là mối tình đầu của anh theo đúng nghĩa của nó, đủ cả yêu thương lẫn giận hờn........

Anh thấy mình yếu đuối quá và bấu víu nhiều quá. Bài cảm xúc cuối cùng anh viết cho box cũng đã viết xong, và anh sẽ là người post cuối cùng để kết thúc luôn mấy tháng trời trời anh gắn bó với nó. Chưa bao giờ anh nói với ai quá nhiều về bản thân mình ngoại trừ em, và cũng chưa bao giờ anh lại dám xổ tung tất cả ra như vậy. Trong anh giờ chằng chịt và hỗn loạn như một cơn mưa cuối mùa, anh thấy nó rõ ràng lắm em à. Rồi sẽ mưa …… mưa như ông Trời chưa từng khóc, mưa sao cho bằng tất cả những ngày mưa trong năm cộng lại ......... Đứng dưới cơn mưa đó, có một linh hồn khắc khoải đợi chờ. Một linh hồn vẫn thường đi chiếc xe màu xanh, hay đi trễ, mặc sơ mi trắng và quần màu đem …… Một linh hồn vẫn thường nhìn em say đắm …..
Sau này chắc anh cũng không viết cảm xúc nữa, cũng vì cảm xúc mà mình đến với nhau….. Anh làm vậy là đúng phải không? Đoạn tuyệt một quá khứ và quên hết tất cả.
Uhm, thôi em cũng đừng nhớ nữa. Em quên được là tốt. Hãy bắt đầu một cuộc sống mới. Chỉ cần em được hạnh phúc, thì người mang lại hạnh phúc đó cho em chẳng cần phải là anh ... Mà ngược lại, anh còn thầm cám ơn anh ta nếu anh ta thực hiện được sứ mệnh mà anh còn dở dang đó.

Anh muốn đi cùng với em cho đến hết cuộc đời này………. Thật mà L…..

Những ngày tháng đã trôi qua, em cũng đừng nhớ nữa. Nỗi nhớ thì rất nặng nề, không nên có nhiều người mang theo nó bên mình đâu…. :) Nghe mọi người nói về người yêu mới của em. Có người bảo rằng em hãy yêu như chưa yêu lần nào.....Em hãy làm vậy đi, L nhé! Hãy yêu như chưa từng yêu.......Anh sẽ gửi lời ước nguyện của mình lên những vì sao, tên em hằng đêm sẽ lấp lánh trên trời ………. bầu trời của anh, của em, bầu trời bát ngát những vì sao mà hai ta từng nhìn thấy mỗi khi cùng đi học về muộn trên bầu trời ấy…….

Có một điều này anh đã hiểu ra từ lâu lắm ........Những cãi cọ hờn giận ấy, dù là gì đi nữa, cũng chỉ là những cánh lục bình trôi trên dòng sông cuồn cuộn sóng, rồi nó sẽ trôi đi mà chẳng để lại dấu vết gì, bởi bên dưới nó, là con sông cuồn cuộn của tình yêu anh dành cho em.

Uhm.....chắc anh phải ngừng thôi, vì màn hình nhòe quá em à..........Có điều gì đó đang thoi thóp ở trong anh%
Go to the top of the page
 
+Quote Post
linhly4ever
post Nov 20 2007, 06:19 PM
Post #5


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 5
Joined: 20-November 07
Member No.: 76,591



sr nhá
linhly4ever chưa thạo máy tính lém nên.........
bức thư tình hay quá,chắc bởi nó hợp với cảm xúc của linh bây giờ.Không phải là hợp mà là giống hệt.có lẽ vì thế mà mình hiểu được nỗi buồn của cậu:D
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic

 

Lo-Fi Version Time is now: 30th October 2014 - 09:28 PM
Portland Web Design and Development By Nolvo.com
Copyright © 2009 TinhDuyen.com. All rights reserved. Tim Ban Bon Phuong, Ket Ban, Viet Dating, Viet Single