IPB

Welcome Guest ( Log In | Register )

2 Pages V  < 1 2  
Reply to this topicStart new topic
 Tuổi Biết Buồn - Truyện 3 nguòi
Đuc Quynh
post Aug 8 2007, 04:18 PM
Post #21


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 174
Joined: 9-October 05
Member No.: 21,589



.... đã hơn 1 tuần rồi , Dũng không liên lạc với tôi , không trả lời điện thoại sao Dũng kỳ vậy ? Dũng không lẽ giận tôi chuyện gì ? Tôi thắc mắc tìm đến nơi sở Dũng làm , tôi đứng đợi Dũng trước sở làm khi thấy Dũng tôi chạy đến Dũng làm chàng rất ngạc nhiên , tôi mĩm cười trao cho Dũng cành hoa dại đang cầm trên tay , Dũng nắm lấy bàn tay tôi, tôi xiết chặc bàn tay Dũng, mười ngón tay đan vào nhau như mười nhánh cuộc đời
- Sao anh bặt tin hơn một tuần nay , không liên lạc với Loan em có làm điều gì cho anh buồn không ?
- Không có gì Loan à ! sở dĩ anh không gọi Loan vì mấy ngày nay trong người anh không được khỏe
-Anh bịnh à ?
-không biết nữa Loan
- Sao anh không hỏi anh Vũ xem ?
- Vũ ? hắn nói gì với em về anh ?
- không anh ta đâu có nói gì về anh đâu . Mà truyện gì vậy Dũng ?
- à không có gì hết em .Mà anh không có buồn hay giận Loan điều gì hết xin em đừng hiểu lầm nha
Nhìn trong đôi mắt Dũng tôi thấy có một điều gì đó anh muốn dấu tôi .Hôm nay anh nhìn xanh và gầy hơn tuần qua có thể anh lâm bịnh nhưng cũng có lẽ anh vẫn còn yêu tôi hôm nọ anh đã nói mình chỉ coi nhau như những người bạn thân thôi mà . Truyện chúng mình ngày xưa bây giờ chỉ còn lại dĩ vãng, tôi và anh chỉ còn những kỹ niệm cất giữ trong ký ức của một đời người . Thời gian trôi qua rồi anh và tôi cũng già theo năm tháng mõi mòn . Anh và tôi chúng mình sẽ không bao giờ quên nhau . Có những lần tôi cắn nhẹ sợi tóc giữa hai hàm răng mắt nhìn về phương trời xa xăm, tôi đã khóc cho mối tình của một thời đã xa , ôi tình yêu buồn như giấc ngũ cô đơn ....


--------------------


Trả lại em yêu khung trời mùa hạ
Nhớ em dịu hiền nắng chiều ngừng trôi
-------------------------------------

Trả lại em về với thời gian xưa củ
Nắng vàng thơm áo lụa gió tung bay
Chim tưng bừng giọng hát buổi ban mai
Tiếng guốc khua vang thềm lớp học
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Google Bot
post Aug 8 2007, 04:18 PM
Post #


Google Ads









Tim Ban Bon Phuong
TinhDuyen.com - Nhịp Cầu Tơ Duyên
Go to the top of the page
 
Quote Post
_ThienThuBuon_
post Aug 8 2007, 09:39 PM
Post #22


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 542
Joined: 22-September 04
Member No.: 11,706



Hi MeoMun .. ThTh bị chớt wo*'t rùi MM ui ,, ráng theo nè , không chị Q chị ý tự ái không thèm viết .
MM nhào vô đi , vài câu củng vui mà .. giống ThTh đang ráng nặn .

____________________________________________________________________


Tuy là Dũng nói vậy , nhưng tôi cũng cảm nhận được chút gì buồn buồn trong mắt anh .

- Dũng , có phải chúng ta vẫn là bạn không hả ?

Dũng không nói gì , chỉ gật đầu miễn cưỡng .

- Nếu như vậy , hãy nói cho Loan biết , anh đã làm gì trong mấy ngày qua ?

Tôi dồn tới hỏi tới tấp . Tôi muốn gào lên , muốn nói với anh rằng : Dũng ! anh ác lắm , anh biết không ? anh có biết mấy hôm rồi tôi trằn trọc , tôi lo lắng , tôi buồn . Người mà tôi thường nghĩ đến là anh trong suốt 5 năm trời dài đằng đẵng hay không ? Nhưng cổ họng tôi nghẹn lại , hai hàng nước mắt chực chờ nơi bờ mi đã bắt đầu lăn xuống . Dũng ôm tôi vào lòng , không nói tiếng nào hết .


--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post
?Q
post Aug 9 2007, 06:24 PM
Post #23


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 309
Joined: 2-April 05
From: cuối trời quên lãng
Member No.: 15,789



...tôi lấy tay đẩy nhẹ Dũng ra vì bây giờ không còn là ngày xưa nữa , tôi không phải là người trong vòng tay của anh
- Thôi em gặp được anh rồi em yên chí xin phép anh em về
- Loan để anh đưa em về
- Không sao anh Loan thích đi bộ cho khỏe . Khi khác em gặp lại anh nha
- ok bye Loan
Tôi thả bộ ra về , mùa thu cao nguyên Đà Lạt thật đẹp và mộng mơ, những chiếc lá vàng rơi xuống đang kêu xào xạt dưới gót chân tôi hình như chúng muốn than thở một điều gì đó giống như tôi đang tự hỏi chính trái tim mình có quên được Dũng không ? Tôi đang thơ thẫn thì tự nhiên có tiếng ai gọi
- Ê cô bé đang suy nghỉ gì thế ?
Thì ra là Vũ đang bước đằng sau tôi
- Ồ Vũ ! chào anh . Anh đi đâu đó ?
- Anh đang trong thư viện nhìn thấy Loan đi qua anh vội đi theo í mà
- Thiệt không đó hay anh đang chờ cô nào đây
Vũ cười toe toét , rồi thả bộ bên cạnh tôi, Vũ rất tự nhiên trò chuyện với tôi như một đứa em gái
- Anh Vũ có người yêu chưa ?
- người yêu thì anh có nhiều lắm nhưng không có người nào yêu anh cả
- Sao vậy ?
- Chắc tại anh vô duyên đó Loan !
-Đâu có em nghỉ chắc anh kén quá có ngày ế đó nha
- Đời sống anh chán lắm ngày nào cũng như ngày nào gặp những cô bé vui tính như Loan làm cho anh vui đó nhé . Anh nhớ có một bài hát như thế này "....Phố xa cây xa trời thấp thật buồn may mà có em đời còn dễ thương ..."
-À bài " Còn một chút gì để nhớ để quên" đó anh
Vũ bước cùng tôi cho đến khi tôi về đến nhà
-Mời anh vào trong nghỉ chân uống nước
- Thôi Loan hôm nay anh phải từ chồi thật vì anh đang tìm mấy cuốn sách cần thiết trong thư viện anh phải trở lại nếu không thì tới giờ đóng cửa khi khác anh sẽ gặp Loan sau nha
nói xong Vũ quay bước đi , tôi nhìn theo chàng dáng vóc của một người con trai tế nhị, vui tính mà hình như từ ngày biết Vũ tôi chưa thấy anh tắt nụ cười trên môi, lúc nào anh cũng vui vẽ không suy tư lo nghỉ gì hết có lẽ anh đã từng trải qua đường đời vui buồn đau khổ nên anh đã chai chán rồi ....


--------------------
Em đi dệt mộng cùng người,
Lẻ loi xuân một góc trời riêng anh.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Đuc Quynh
post Aug 10 2007, 07:30 PM
Post #24


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 174
Joined: 9-October 05
Member No.: 21,589



....Đêm hôm nay trên vòm trời vũ trụ đen tối có hàng ngàn vì sao tinh tú trên trời , tôi ngồi tựa lưng trên ghế đếm xem bao nhiêu ngôi sao mà cứ lẫn lộn hoa cả mắt không làm sao đếm được , thĩnh thoãng lại có một ngôi sao xẹt rớt xuống . Tôi mơ màng ngắm sao đêm mà ngũ thiếp đi từ lúc nào
- ring ring ring !!!
Tôi giật mình thức giấc nhìn đồng hồ 2 giờ sáng không biết ai gọi , tôi nhìn vào cell phone thì ra là Vũ gọi
- A lô Loan đây
- Loan ! Vũ đây anh đến đón em liền nha có chuyện không may xẩy ra cho Dũng
Tôi bàng hoàng hỏi Vũ
- Sao anh Dũng sao hả anh ? có sao không ?
- Loan sửa soạn đi anh đến liền sẽ nói cho em biết sau
Đứng chờ Vũ ngoài cửa tôi lo lắng hồi hộp không biết chuyện gì đã xẩy ra cho Dũng . Xe Vũ vừa đến tôi vội vàng mở cửa nhảy vô
- Loan à anh đưa em đến nhà thương nhé ! Dũng bị lên cơn sốt trong sở làm họ đưa nó vô nhà thương may gặp hôm nay anh trực trong chỗ cấp cứu , anh ráng lo cho nó từ lúc đó đến bây giờ nhưng không đở được chút nào hiện giờ nó đang bị đam mê không tỉnh nữa
- Dũng bị bệnh gì vây anh ?
- Từ mấy năm nay hai lá phỗi của nó bị yếu vì bệnh này rất hiếm ít có người bị . Nhưng Dũng thật kém may mắn lại mắc phải cơn bịnh hiểm nghèo này .
Xe chạy đến nơi tôi vội vàng bước theo Vũ . Trên người Vũ hãy còn mặc chiếc áo trắng bác sĩ gương mặt anh có vẽ lo lằng và mệt mõi đưa tôi vào một hành lang Vũ nói tôi ngồi xuống ghế
- Em ngồi xuống đây chờ anh chỗ này chỉ có bác sĩ và y tá vô bên trong được thôi anh vào xem sao rồi sẽ trở ra ngay
Chưa lần nào trong đời tôi lại nặng trĩu một nỗi lo lằng như thế này , không biết Dũng có qua được sóng gió không Dũng ơi em xin cầu nguyện cho anh tai qua nạn khỏi nhé Dũng . Nữa tiếng đồng hồ trôi qua Vũ trở ra ngồi xuống bên cạnh tôi với một vẽ mặt rất buồn thật buồn anh nhìn tôi đôi mắt tràn đầy nước mắt, cầm lấy tay tôi , tự nhiên tôi òa lên khóc nức nỡ Vũ ôm tôi vào lòng anh cũng khóc
- Xin lỗi Loan anh đã không làm tròn bổn phận của anh
- Sao anh lại để Dũng ra đi ? tại sao ? tại sao vậy hả Vũ
Tôi vào trong phòng nhìn thấy Dũng đang nằm , mới gặp anh tuần trước mà hôm nay anh đã vĩnh viễn ra đi quá bất ngờ không một lời từ biệt , tôi nắm lấy bàn tay lạnh giá của anh , chính bàn tay này đã ôm ấp sưởi ấm cuộc đời tôi một thời xa xưa đó .
Sau khi rời bệnh viện Vũ đưa tôi về nhà
- Vũ ! anh ở lại với Loan , em không muốn cô đơn một mình đêm nay Vũ ạ
-Được rồi anh sẽ ở lại
Ngồi cạnh bên Vũ tôi quá mệt dựa đầu vào vai anh , tôi tưởng nhớ đến Dũng tôi vẫn chưa tin đây là sự thật tôi nhắm mắt lại hi vọng sau giấc ngũ tôi sẽ nhìn thấy Dũng .
Ngày hôm sau , một ngày mới , một ngày không giống như những ngày trước , một ngày như những ngày trong tương lai không còn hình bóng thương yêu của Dũng . Tôi nhìn ra ngoài thì Vũ vẫn còn đó
anh đang ngồi với điếu thuốc lá trên tay
- Vũ à ! Gia đình vợ con của Dũng có biết tin buồn này chưa ?
Vũ nhìn tôi với ánh mắt sững sờ
- Vợ con ai ?
- Của anh Dũng chứ của ai
- Hả ? Nó làm gì có gia đình vợ con ?
Tôi như người thiếu máu, tôi choáng váng như muốn té ngữa Vũ vội vàng đỡ lấy tôi
- Em sao không Loan ?
- Vũ ơi ! trời ơi sao Dũng lại nói với em là anh đã lập gia đình và có con rồi ???
- Anh không biết truyện này đó nha Loan ! it's new to me !! .....


--------------------


Trả lại em yêu khung trời mùa hạ
Nhớ em dịu hiền nắng chiều ngừng trôi
-------------------------------------

Trả lại em về với thời gian xưa củ
Nắng vàng thơm áo lụa gió tung bay
Chim tưng bừng giọng hát buổi ban mai
Tiếng guốc khua vang thềm lớp học
Go to the top of the page
 
+Quote Post
_ThienThuBuon_
post Aug 10 2007, 10:05 PM
Post #25


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 542
Joined: 22-September 04
Member No.: 11,706



*thêm vào một khúc*

... chính bàn tay này đã ôm ấp sưởi ấm cuộc đời tôi một thời xa xưa đó . Tôi nắm tay Dũng và mắt nhìn trân trân vào đôi mắt đã khép lại của anh nay đã trũng sâu như hai cái hố .

Vũ nắm lấy vai tôi thật chặt và đi ra ngoài khép cửa lại .

- Anh Dũng , anh tỉnh lại đi . Loan đây nè , bao nhiêu năm trời cách biệt nay gặp lại nhau , sao anh nở lòng nào mà bỏ em lại một mình .

Tôi như người vô định , tôi nắm chặt bàn tay của Dũng và xoa lên vội vã. Tôi muốn truyền hơi ấm của mình cho Dũng . Tôi nghĩ là không đâu , có thể Dũng và Vũ đùa với tôi . Chứ mới ngày hôm qua đây thôi , Dũng còn có chuyện muốn nói với tôi mà .

- Dũng , có phải anh đùa với em hay không ? Hôm qua anh nói là có chuyện gì muốn nói với em mà . Anh đừng đùa em nữa , anh nói đi , em nghe đây .

Tôi cảm thấy như Dũng đang muốn nói gì . Tôi ghé sát lại gần ... hình như trời tối lại , và tôi ngủ thiếp đi .
Tôi thấy mình đang cầm tay Dũng , chúng tôi đang rượt đuổi nhau trên rừng thông ... Bỗng nhiên Dũng tụt xuống một cái hố , Dũng gọi tên tôi ....... tôi hốt hoảng ..

- Dũng , Dũng !!!

Tôi giật mình tỉnh lại . có ai đó đang nắm lấy tay tôi .

- Loan ! Loan ...

- Anh Dũng !!

- Anh là Vũ đây , Loan tỉnh rồi hả .

- Đây là đâu ??

- Đây là phòng cấp cứu , hồi nãy Loan bị ngất .

- Còn anh Dũng đâu ??

- Dũng ??.... nó ở bên kia .

.. Sau khi rời bệnh viện , Vũ đưa tôi về nhà .....


--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Meomun
post Aug 11 2007, 01:17 AM
Post #26


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 2,462
Joined: 8-July 02
Member No.: 72



trời 2 nguoi này ác ghe chua gì giết chét D, rồi quăn luôn vợ vô xọt rác mèn oi làm chạy lụm khong kịp hahahahhaha.... thôi thì rồi ai cũng đi âu thì cho đi sớm chút đõ mỏi tay hahahha smile.gif

------

Sáng hôm sau khi tôi choàng tỉnh giấc cứ ngỡ như mình vừa trải qua một cơn ác mộng thì có tiếng chuông cửa... reng reng... hình như tiếng Dũng gọi...

Tôi bật dậy chạy vội ra cửa
- anh Dũng
- chào Loan
Vũ xuất hiện với ánh mắt thâm đen hình như anh không ngủ. Tôi lặng nguòi
- anh Vũ, vậy mà Loan cứ ngỡ
Tôi vụt chạy vào nhà gục đầu lên ghế khóc nức nỡ. Mọi việc đã diễn ra ngày hôm qua là sự thật ư? Một sự thật quá tàn nhẫn đối với tôi. Tôi khóc như tôi chưa từng khóc, tôi khóc cho một cuộc tình đầu đã mất, cho một người đã ra đi vỉnh viễn, cho Dũng của tôi sẽ không bao giờ còn gặp lại. Tôi còn bao nhiêu câu hỏi chưa được giải đáp. Tại sao tạo hóa có thể trớ trêu đến thế? Tại sao cuộc đời tôi lại buồn thảm đến thế? Bao nhiêu lâu nay tôi sống trong chờ đợi để rồi tôi đã chấp nhận một sự cay đắng - anh đã có vợ. Và rồi anh xuất hiện, anh làm sống dậy trong tôi những kỷ niệm xưa, những cảm giác ấm áp khi ở bên anh, để rồi anh mang tất cả ra đi không một lời giã biệt. Tôi gào lên,
- tôi hận anh
- Loan
Tôi ôm chầm lấy Vũ, tôi không còn đủ sức chịu đựng nữa, tôi vật vả
- em hận anh, Dũng ơi sao anh tàn nhẫn quá... không... anh Dũng chưa chết anh ấy đã trở về bên vợ anh ấy bên bé Trinh phải không anh Vũ...
- Loan
- không... anh gạt em... cả hai đều lừa dối em... không thể nào như thế được
- Loan, em hãy bình tỉnh nghe anh nói
- không...
Tôi gào lên như một kẻ mất trí. Một lúc sau phải cố hết sức Vũ mới chấn an được tôi. Tôi không còn gào thét nữa. Tôi như cái xác không hồn hai tay buông xuôi nhưng nước mắt cứ tuôn dài trên má. Vũ ôm chặt lấy đôi vai nhỏ của Loan vổ về...
- Loan hãy nghe anh nói
Ngừng một lúc, Vũ đưa cho tôi một quyển sổ tay va nói,
- Đây là quyển nhật ký của Dũng, nó đã đưa anh nhờ chuyển cho Loan sau khi nó nhắm mắt. Loan hãy đọc và rồi Loan sẽ hiểu tất cả.
Tôn nhận quyển nhật ký trong tay Vũ thật thận trọng như ngỡ tôi đang nhận lấy linh hồn Dũng từ tay Vũ. Quyển nhật ký bìa màu xanh lam trên góc trái có viết hai dòng, " Trả lại em yêu khung trời mùa hạ, nhớ em dịu hiền nắng chiều ngừng trôi..." Phải rồi nét chữ của Dũng đây mà, tôi ôm quyển sổ vào lòng như tìm hơi ấm của Dũng. Tôi mở quyển nhật ký ra và từ từ đọc,

---

Loan yêu, hãy để anh được gọi em như thế nhé vì em sẽ mãi là Loan yêu của Dũng từ lúc anh gặp em cho đến hết cuộc đời này. Loan, không biết đến bao giờ anh mới có thể nói cho em tình cảm của anh đã và chỉ giành cho em nhưng Loan ơi duyên mình có lẽ chỉ có thế thôi em ạ và đến một ngày nào đó khi em đọc được những dòng chữ này thì anh đã rời xa em. Loan ơi, hãy tha thứ cho anh, hãy tha thứ cho sự ra đi không từ giã. Anh vẫn yêu em. Dũng của Loan.

---

Hình như có tiếng đóng cửa, tôi nhìn quanh thì ra Vũ đã im lặng ra về để mình tôi ở lại với quyển nhật ký của Dũng. Tôi lau giọt nước mắt đang lăn dài và tiếp tục đọc...

---

Ngày tháng năm... nơi xa xôi






------------------------------

hehehehe rôi đó mèo viết thêm rồi đó smile.gif sao tự nhiên đêm nay tôi lãng mạn dữ đa hahahahah smile.gif



--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post
?Q
post Aug 11 2007, 11:48 AM
Post #27


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 309
Joined: 2-April 05
From: cuối trời quên lãng
Member No.: 15,789



....Trước tiên anh xin thú lỗi với Loan là anh đã nói dối với em . Đúng đó Loan anh là một đứa con trai hèn mạc dối cuộc đời dối luôn cả người mình yêu mến nhất . Ngày xưa anh bỏ Loan đi âu chỉ là sức khỏe của anh từ lúc sinh ra mẹ anh đã nói với anh là hai lá phổi của anh không được bình thường như những người khác , đến lúc anh yêu Loan say đắm thì cũng là lúc cơn bệnh của anh tái phát , anh theo gia đình qua Mỹ để chữa trị anh không muốn nói cho Loan biết nhiều lúc đó vì anh muốn Loan nhìn anh như một người có trái tim bội bạc để Loan xa lánh anh mà đi tìm tình yêu mới . Thời gian qua đi anh thấy cơn bịnh không có gì nguy hiểm nhưng nhớ Loan quá anh không sống yên vui được anh về nước để tìm em nhưng Loan đã ra đi về một phương trời khác . Mất bao nhiêu tháng ngày để tìm Loan nhưng ông trời còn thương anh đã tìm Loan lại cho anh . Anh rất mừng Loan có biết không ? Nhưng anh không thể để cho Loan yêu anh nữa anh đã tìm cách nói dối với Loan là anh đã có gia đình để mình chỉ coi nhau là bạn để lỡ mai này anh đau bịnh lại anh có chết đi Loan cũng không đau khổ .
Loan ơi em biết không hôm nay anh ngồi nhìn những hạt mưa rơi trong bầu trời xám trông thật đẹp và thật buồn , buồn như anh trong chiều nay . Anh bước chân vào đời thĩnh thoảng thấy mình cô đơn và trống vắng . Có nhiều lúc buồn vu vơ, một cái buồn đã đến với anh tự lúc nào mà không biết ? Hạnh phúc và cuộc vui như hạt mưa kia vậy . Những hạt mưa bay trong không gian thật hiền hòa nhưng nó có biết đâu sẽ bị tan vỡ . Ngày xưa thân ái đã vỗ cánh bay đi . Hồn nhiên đã mất trong anh như những hạt sương mai trên đám cỏ tan dần trong tia nắng mặt trời . Đời là thế đó cái gì đến rồi cũng đi anh không làm chủ được gì cả có đó rồi mất .Nhưng số phận con người ra sao ngày sau làm sao miễn cưỡng lại được nhỉ Loan ? đến lúc cuối cuộc đời ai cũng sẽ ra đi . Hôm nay anh đi trước Loan mong em đừng buồn, một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau anh hứa sẽ không bao giờ dấu Loan một điều gì nữa, anh hứa sẽ yêu Loan mãi mãi ....vĩnh biệt Loan

Tôi gập quyển sách lai , lấy tay lau hai hàng lệ chảy, ôm quyển nhật ký vào trong lòng, tôi thương Dũng vô cùng sao tôi lại vô tư thờ ơ quá tôi hối hận vì đã để Dũng buồn trong mấy tuần qua khi tôi đi chơi hay truyện trò với Vũ .....

--------------------------------------- Thời gian trôi qua rồi một năm sau ----------------------------

Tôi lại một lần nữa bỏ Đà Lạt một thành phố buồn đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm buồn vui . Tôi dọn về Phan Thiết một vùng quê hương bên biển mặn , người dân trong phố không biết tôi là ca sĩ Phương Loan nhưng người ta chỉ biết tôi là cô giáo Loan dạy lớp 3 tiểu học trường làng . Tôi vui với cuộc sống bên cạnh những đứa trẻ khôi ngô dễ mến . Bỏ lại đằng sau lưng tất cả , nhưng hình bóng của Dũng sẽ không bao giờ phai nhòa trong tim tôi còn Vũ từ ngày Vũ theo hội Red Cross về mỹ tiếp cứu những nạn nhân của trận bảo Katrina , và từ đó trở đi tôi không nghe thấy tin của anh nữa ??
Hôm nay sau giờ tan học tôi lang thang về một mình trên con đường vắng một chiếc lá vàng rớt nhẹ trên mái tóc tôi, tôi nhặt chiếc lá vàng lên mĩm cười Ồ mùa thu lại đến rồi nhỉ sao tôi lại thờ ơ trước cuộc sống hiện tại, sao tôi lại trốn lánh tất cả . Ngày xưa có những chiều thu tôi thường ngồi suy tư bên song cửa , tôi đã mĩm cười nhạt nhẽo cho cuộc tình không trọn vẹn của tôi . Ôi một cuộc tình đã đem đến cho tôi những tháng ngày thương nhớ chờ mong trong những chiều thu và rồi một ngày cuối thu những tháng ngày mong chờ ấy không còn đến với tôi nữa . Thời gian ơi ! xin cho tôi gửi theo những kỹ niệm xưa trong chiếc lá vô tình kia rơi xuống để rồi quên lãng theo thời gian và để cho tôi thầm tiếc cho những gì đã mất mà giờ đây chỉ còn lại riêng tôi cô đơn trong chiều vắng nhìn nhừng mùa thu đi ./.


HẾT - THE END




Câu truyện trên viết tùy lúc do DQ, TTB, MM thay nhau viết nên không thảo bài gì hết trước khi viết và dĩ nhiên đã có nhiều sơ suất mong các bạn thông cảm cho


--------------------
Em đi dệt mộng cùng người,
Lẻ loi xuân một góc trời riêng anh.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Meomun
post Aug 11 2007, 12:30 PM
Post #28


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 2,462
Joined: 8-July 02
Member No.: 72



eheeheh Q-y mèo đưa cho 1 quyển sổ luôn mà sao Q viết có 1 trang à hahahah sao không cho nó thành một tập truyện dài cỡ QD luôn hehehe smile.gif

"chiều nay nhớ quá thẫn thờ bước qua ... để nghe tôi rót một hơi thở buồn",

chào mùa thu của V, chào hạt mưa của Q smile.gif


--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post
_ThienThuBuon_
post Aug 11 2007, 10:15 PM
Post #29


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 542
Joined: 22-September 04
Member No.: 11,706



úi chùi ui ,,, vậy là kết thúc rồi sao ..

Duc Quynh , ThTh và Meomun giỏi quá ta !!

clap , clap ..... hũn ai khen thì tui tự khen hà .. 3 người này có năng khiếu cạnh tranh với nữ sĩ Quỳnh Dao .

ủa ,, tụi mình cũng đặt tên tác giả hén .. ummm , ahh .. tên là : Quỳnh Thu Mun .

Oh la la !! Tuổi biết buồn , tác giả Quỳnh Thu Mun * nghe giống tên Ấn độ quá * bigemo_harabe_net-162.gif bigemo_harabe_net-169.gif bigemo_harabe_net-149.gif


--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Meomun
post Aug 11 2007, 11:22 PM
Post #30


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 2,462
Joined: 8-July 02
Member No.: 72



thoi thi Quỳnh Thu Miêu đi smile.gif nhó nhỏ bạn ten Mieu bị mát lien lạc hix hix hix smile.gif


--------------------
Go to the top of the page
 
+Quote Post

2 Pages V  < 1 2
Reply to this topicStart new topic

 

Lo-Fi Version Time is now: 19th January 2017 - 08:56 AM
Portland Web Design and Development By Nolvo.com
Copyright © 2009 TinhDuyen.com. All rights reserved. Tim Ban Bon Phuong, Ket Ban, Viet Dating, Viet Single