IPB

Welcome Guest ( Log In | Register )

 
Reply to this topicStart new topic
 TINH DAU
nhancach
post Mar 12 2009, 12:53 PM
Post #1


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 2,448
Joined: 11-June 08
Member No.: 90,049



Kỷ niệm thời niên thiếu

Tôi và C thương nhau cũng không phải là điều lạ, bỡi thời ấu thơ hai gia đình chúng tôi đã cùng sống chung nhau một phường, cùng uống chung nguồn nước ở con rạch cận nhà
Con rach tiếp nhận nguồn nước mát dịu của con sông Tiền giang mà lớp phù sa màu mở đã vun bồi cho vườn cây được sum sê, cây lành trái ngọt

Quê thật của nàng ở tân xã Vĩnh kim xa tít. Muốn đến thăm miền đất đó ta cần phải xuyên qua căn cứ Đồng tâm, nơi quân lực Hoa kỳ trú đóng để bảo vệ an ninh cho vùng thành phố
Thời kỳ ấy thì đoạn đường nầy toàn là gai chông , mìn bẫy, lựu đạn và các hầm hố được ngụy trang để làm chướng ngại vật ngăn trở bước hành quân của quân đội Việt nam Cộng hòa.

Kim sơn, Vĩnh kim cũng là vùng căn cứ địa của Mặt trận giải phóng miền Nam
Do vì là vùng "sôi đậu" nên thường xãy ra những trận giao tranh giữa hai lực lượng quân sự và do đó dân lành phải hứng chịu những lần pháo bay, đạn lạc đã gây biết bao đau thương tang tóc cho những gia đình bất hạnh sống trong vùng đạn lửa nầy

Để tránh thảm họa vì chiến tranh, Cha mẹ nàng buộc lòng di tản về thành phố sinh sống yên ổn và cho con cái được tiếp tục học hành
Họ chịu chấp nhận thiệt thòi, thương đau, rời xa nơi chôn nhau cắt rún, xa mái ấm gia đình, xa mồ mả Ông bà, bao kỷ niện thân thương và mất đi nguồn tài nguyên nuôi sống gia đình

Thuở cái tuổi mười một, mười hai, hai chúng tôi đã từng mình trần tắm mưa mà chưa biết thẹn thùng. Chơi giỡn, đùa nghịch như thể anh em trong một gia đình
Đời sống chúng tôi là một xả hội được thu hẹp trong tâm trí trẻ thơ : Mở ra lớp học mà tôi là thầy giáo, còn nàng và các bạn là những học sinh ngoan ngoản. Có nhiều lúc "học trò đặt ra câu hỏi mà "thầy giáo"ngơ ngẩn không biết trả lời đã khiến cả lớp học đồng cười ồ vui vẽ

Chúng tôi cũng bày việc mua bán với các loại bông hoa, cây trái có sẵn trong vườn mà khách hàng chỉ dùng tiền bằng lá mít là có thể mua được dễ dàng

Lấy mo cau làm xe kéo, Tôi làm phu xe kéo em đi khắp các ngỏ hẻm trong làng. Đôi lúc tàu mo bị mòn khiến quần em cũng bị trầy, rách

Hai đứa tìm lá chuối, các cây vụn để dựng lên nhà chòi. Lấy đất sét nặn thành ông lò
nồi, chén để nấu cơm ăn.
Thật đúng là căn nhà hạnh phúc của "cặp vợ chồng" con nít
(Còn tiếp)

Nhancach
Go to the top of the page
 
+Quote Post
Google Bot
post Mar 12 2009, 12:53 PM
Post #


Google Ads









Tim Ban Bon Phuong
TinhDuyen.com - Nhịp Cầu Tơ Duyên
Go to the top of the page
 
Quote Post
hongbietgi
post Mar 13 2009, 09:06 AM
Post #2


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 210
Joined: 17-July 06
Member No.: 29,515



Hbg ko sinh ra thời đó, nhưng hồi nhỏ cũng có bày trò chơi vợ chồng, chỉ khác ở chỗ ko có bom đạn trên đầu, ko phải lo sợ mỗi khi nghe "éo éo...", với lại cũng ko có nhiều dụng cụ tự chế bằng cây cỏ như vậy. Nghe kể thì thấy thời đó vui thiệt (nhưng sợ bom quá).
Go to the top of the page
 
+Quote Post
nhancach
post Mar 15 2009, 12:30 PM
Post #3


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 2,448
Joined: 11-June 08
Member No.: 90,049



Thời gian theo năm tháng dần trôi.....
Chúng tôi lớn dần với tuổi đời 16 và 18. Nàng kiêu hảnh với chiếc áo dài trắng và phù hiệu được đính lên ngực áo với tên trường : Lê ngọc Hân.

Thân hình nàng cũng biến đổi theo nét xuân thì của người con gái : Khuôn mặt rạng rỡ tươi hồng với nụ cười duyên làm tê tái lòng biết bao nhiêu chàng trai trẻ cùng lứa
Mái tóc buông dài phủ kín bờ vai thon nhỏ. Nàng xinh hơn khi đội chiếc nón lá màu tím hoa cà

Riêng tôi cũng tự hào vì mình là học sinh năm cuối của một trường công lập nỗi tiếng ở Mytho Trường đã từng đào tạo biết bao nhân tài phục vụ cho đất nước : trường trung học Nguyễn đình Chiểu

Không gian mới đã chia cách chúng tôi. Mặc dầu hai trường ở gần nhau , nhưng vì trường nữ đã cho xây thêm vách tường chung quanh trường để khi nữ sinh tập thể dục sẽ không bị bọn nam sinh chọc phá
Từ đó chúng tôi ít có dịp gặp mặt nhau vì lúc rời trường về nhà thì cả hai bận rộn việc học bài và phụ giúp cha mẹ

Thỉnh thỏang khi gặp nhau thì nàng tìm cách lẫn tránh : Liếc nhanh rồi quay mặt đi nơi khác nhưng không che giấu được sự thẹn thuồng mà đôi má ửng hồng duyên dáng của người thiếu nữ tuổi bước vào yêu

Thường mỗi sáng Chúa nhật, chúng tôi có thói quen đem quần áo ra đầu cầu nhà mình để giặt
Tôi bên nầy cầu, nàng bên kia rạch vẫn len lén liếc nhìn nhau. Đôi khi cả hai cùng bắt gặp đôi mắt đối phương nhìn mình mà tim vội vã đập nhanh với bao bồi hồi, xao xuyến

Có lần tôi chợt nhìn thấy Nàng và một số bạn bè rủ nhau về quê để hưởng thú đồng quê và nhất là kiếm một số trái cây để đem vào lớp. Việc nầy cũng bình thường thôi, nhưng tôi cảm thấy đau lòng vì trong đó có một số con trai đi theo
Tôi nghi ngờ thắc mắc trong lòng : Nàng có "Bồ" rồi chăng ? Những đứa con trai đó quan hệ thế nào với nàng ?
Bao nhiêu câu hỏi nghi ngờ bắt đầu len vào đầu tôi khiến tôi đau khổ !

Khi lúc trở về ngang qua nhà tôi, tôi thấy em cũng liếc mắt kiếm tìm nhưng không thấy vì tôi đang ôn bài ở gần đó. Bất chợt nàng hỏi người em gái bà con đang ngồi bán trước cửa nhà tôi : "Ảnh có thấy tao hôn Liên?"
Người bạn gái về chung với nàng tò mò hỏi: "Anh nào vậy Liên?"
Cô em họ nàng tinh nghịch lớn tiếng trả lời : "Anh T chớ anh nào !"
Nàng cúi mặt đi nhanh còn buông tiếng trách em "Đồ con quỷ xứ"
Tôi cảm thấy khoan khoái trong lòng vô kể và thầm nghĩ : Thì ra em cũng đang để ý đến mình,
và hành động đi cùng bạn trai là để chọc tức mình mà thôi

Nhưng tình yêu tuổi học trò thường che lấp trong tim : Yêu người nhưng không dám thốt nên lời, ngại ngùng khi gặp mặt mà không nói nên câu
Chỉ đơn giản có ba chữ "Anh yêu em" thôi mà tự dưng mình ngần ngại.
Trong mỗi lúc về đêm mình thầm sắp xếp bao từ ngữ để thố lộ cùng nàng, nhưng lời yêu ngày nầy sang ngày kia vẫn còn che kín

Có hôm mình dùng rượu để lấy can đảm viết thơ bày tỏ tình cảm của mình với nàng, nhưng vì lần đầu uống rượu nên mình không thể uống được : Rượu cay nồng và khó uống làm sao !
Sau cùng mình phải cho thêm đường vào rượu cho ngọt dể uống
Rượu vào tâm hồn lâng lâng và mình đã can đảm viết lá tình thư để trao đến tay nàng
Định sáng hôm sau gặp, trước mặt nàng mình sẽ cạn tỏ nỗi lòng cùng em. Nhưng sáng lại khi đã tỉnh rượu và bình tâm, thì sự hăng hái tối hôm qua không còn nữa
Tình ấy kéo dài ngày nầy qua tháng nọ, hai đứa vẫn chưa ai nói được lời nào.

Đột nhiên, một lần nữa cha nàng đã quyết định di chuyển về một chổ đất mới mua , vì trước nay gia đình nàng chỉ mướn đất mà thội

Thế rồi chúng tôi lại xa nhau, mà lời yêu chưa tỏ .
Thời gian, không gian đã làm chúng tôi ngăn cách và tình yêu buổi ban đầu cũng dần phai một cách lặng lẻ âm thầm

Người ta thường nói tình yêu đầu đời đẹp tựa một bài thơ nhưng khó mong thành tựu như lời của một thi nhân :

'Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
Đời mất vui khi đã vẹn câu thề"



Vĩnh biệt người tình thời niên thiếu, người đầu tiên đã làm tim tôi rung động với những ước mơ bay bổng và chắc rằng mối tình thời mộng mơ ấy sẽ không phai mờ trong tâm khảm đời tôi


Lehong
Go to the top of the page
 
+Quote Post
nhancach
post Mar 23 2009, 07:25 AM
Post #4


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 2,448
Joined: 11-June 08
Member No.: 90,049



Thời đại thông tin

Thuở còn cái tuổi ngây thơ tôi thường tự hào và kiêu hảnh so với bạn bè đồng lứa khi gia đình mình có được một cái máy hát dỉa hiệu Columbia mà Mẹ tôi mua được lúc may mắn trúng số Kiến thiết quốc gia với tiền thưởng 10.000đồng

Máy hát dỉa có hình như chiếc hộp hình vuông màu đen, phía bên trong được lót một tấm vải nỉ màu hồng .Cái đầu máy hát bằng hợp kim thau bạc để khỏi bị rỉ sét
Cùng với máy hát là một số dỉa tuồng cải lương hoặc những bản ca vọng cổ loại bằng nhựa đen 33 vòng và vài ba hộp kim hát

Mổi lần muốn hát dỉa chúng tôi phải lên dây thiều cho căng thì máy mới có thể khởi động được vì vào thời gian nầy người ta chưa sáng chế để ra điện dùng điện hay pin để khởi động Mô tưa cho đỉa quay được

Một chiếc kim chỉ hát được một hai ba dỉa là phải thay kim khác vì kim đã bị lụt (Mòn đầu từ).Mẹ tôi không cho quăng bỏ mà phải dành lại để sau nầy mài lại để xài
Có lúc đang hát ngon lành thì dỉa bị cà lăm, có lẻ do kim đã mòn đầu hay dỉa bị trầy. Nhiều khi đang xuống giọng ngon lành thì bổng nhiên âm thanh bị trầm xuống vì hết giây thiều
lúc ấy ta phải lên lại mới có thể hát tiếp

Với chiếc máy hát đó mà nhà tôi chiều nào cũng đông khách, nhất là các cụ có tuổi, họ rất ghiền nghe cải lương !
Mấy chú nhỏ thì thích chổ đông người để có thể vui chơi cho các cụ được thưởng thức
Nhất là những lúc về sáng khỏang độ 4 hay 5 giờ tiếng hát nỗi lên giữa khung trời yên tỉnh nghe nó xao xuyến lòng người

Khi tôi lớn thêm tuổi thì gia đình sắm được chiếc Radio hiệu Philip 3 tần số, Hiệu máy nầy tương đối thịnh hành nhất vì chất lượng âm thanh cao . Nó có thể nghe được các đài nước ngoài rõ ràng nếu không bị gió Thời nầy ít có việc âm thanh bị nhiểu vì có lẻ không được nhiều đài lắm và cũng không ảnh hưởng bỡi chánh trị, tình báo...mà người ta quấy nhiểu đài

Đến tuổi trưởng thành tôi bước chân vào quân ngủ thì lại biết được thêm máy truyền tin RC10, PRC25, và máy C9 ( Chỉ nhớ lờ lờ tên như vậy )
Lúc đi hành quân thì các anh truyền tin phải vai mang nặng trĩu, quay trở khó khăn nhất là những lúc đụng trận mà các cấp chỉ huy phải kè kè theo một bên máy. Lại có lúc lội sông, lội sình, qua đèo, băng núi Ôi thật là gian nan vất vã ! Đôi khi với chiếc "ăn ten" cao vời vợi của máy truyền tin cũng giúp cho kẻ địch xác định được vị trí cắp chỉ huy của kẻ thù hầu dể dàng bắn tỉa
Phải chi có được phương tiện như bây giờ thì còn gì bằng !

Phương tiện liên lạc giữa các căn cứ với nhau thì người ta dùng điện thoại trực tuyến . Muốn gọi một đài bạn ta phải dùng tay quay máy (Không có bấm số gì hết) cho bên kia đầu giây nghe được tiếng reng mà bắt máy
Thông tin kiểu nầy thì chỉ cần địch nối giữa đường dây thì có thể nghe được những gì ta nói với nhau, hay họ có thể cắt đứt đường dây bất cứ lúc nào thì ta chỉ có cách chịu thua
(Còn tiếp)

Nhancach
Go to the top of the page
 
+Quote Post
nhancach
post Apr 14 2009, 05:22 AM
Post #5


Member
Group Icon

Group: Thành Viên
Posts: 2,448
Joined: 11-June 08
Member No.: 90,049



Trôi qua những tháng năm trong cuộc đời quân ngủ đối diện với những gian nan nguy hiểm nhưng không làm nản chí nam nhi. Thế mà chỉ với thời gian cải tạo hơn năm năm dưới sự quản lý của các Công an và cán bộ Việt Cộng, mình cảm thấy lo lắng như là đang đứng trên bờ vực thẳm có thể trong một phút giây sai lầm nào đó mà mạng sống không được bảo toàn, Cũng như đối diện với sự thiếu thốn vật chất, bị đọa đày cả thể xác, tinh thận

Mình quá mệt mỏi và không hi vọng một ngày được đoàn tụ gia đình
Nhưng mọi việc cũng đã qua và mình cũng bình yên trở về, để đón nhận một cuộc sống mới đầy khó khăn vất vã
Về đến nhà thì mọi việc đều thay đổi : Gia đình bị ly tán, các em bị cách ly nơi vùng kinh tế mới, chỉ còn bà Mẹ già sống cuộc đời hắt hiu để đợi con về

Ngày xưa mình cũng khiêm tốn chỉ huy một đơn vị hơn trăm người, thế mà ngày nay mình bị người khác sai khiến lại : Đem mồ hôi, lấy sức lao động đạp xích lô hầu lấy đồng tiền nuôi sống gia đình

Thế rồi gia đình cũng được định cư nơi nước thứ 3 theo chánh sách "Khoan hồng, nhân đạo" của Đảng

Đến một nước văn minh mình mới thấy mình lạc hậu nhiều so với Việt nam :
Các cháu nhỏ bên nầy hình như chúng đều có máy chơi Game, nghe nhạc
Còn các học sinh có tuổi lớn hơn có cả điện thoại di động tinh vi có thể nghe nhạc, chơi game, coi Video, nhắn tin, chụp ảnh....Cái thân già của mình thì chẳng biết gì hết.
Qua đến đây vì bệnh hoạn nên không học được thêm tiếng người ta để đàm thoại, có công việc gì cần phải nhờ tới người giúp đở vì với vốn sinh ngữ ít ỏi thời học sinh thì làm sao giao tiếp trong mọi việc quan trọng !

Rốt lại mình ở trong một xứ sở tự do nhưng bị hạn chế trong bốn bức tường đầy đủ tiện nghi vật chất. Trong những tháng ngày tuyết lạnh mùa Đông mình chỉ biết vui buồn với cái tivi, và đầu máy để xem những tuồng cải lương, những phim ảnh được chuyển âm tiếng Việt mà thôi

Các đứa con học ở trường thì hầu hết đều biết xử dụng máy vi tính, cho nên gia đình phải tằn tiện mua cho các cháu một Computer để học tập
Nhìn thấy chúng quá sành sỏi trong sự tiếp cận với những máy thông tin hiện đại mình mừng, nhưng cũng thoáng chút buồn vì mình hoàn toàn dốt đặc

Thế rồi không chịu được sự buồn bã khi chúng vắng nhà, và một phần muốn đọc để hiểu biết tin tức và giải trí nên mình phải nhờ bọn chúng giúp đở để dạy mình những gì cần thiết nhất để xử dụng máy mà thôi

Thú thật lần đầu tiên rờ đến cái "mouse" nhỏ bé nhưng mình vẫn không điều khiển được nó. Muốn mủi tên hướng về điểm cần thiết thì nó như một người say rượu chạy nơi nào xa tít Nhưng rồi có chí thì thành công cuối cùng mình cũng điều khiển được nó.

Từ đó lúc máy trống khi chúng đi học là mình liền lên mạng để giải khuây , nó cũng giúp mình vơi bớt nỗi buồn xa xứ
(Còn tiếp)
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic

 

Lo-Fi Version Time is now: 21st February 2017 - 01:54 AM
Portland Web Design and Development By Nolvo.com
Copyright © 2009 TinhDuyen.com. All rights reserved. Tim Ban Bon Phuong, Ket Ban, Viet Dating, Viet Single