IPB

Welcome Guest ( Log In | Register )

 
Reply to this topicStart new topic
 Ca dao tục ngữ chủ đề về lòng hiếu thảo
vldkt
post Feb 8 2010, 06:37 PM
Post #1


Cộng Tác Viên
Group Icon

Group: Moderators
Posts: 1,160
Joined: 26-January 05
From: the other side of the mirror - de l'autre côté du miroir
Member No.: 14,520



Những ngày đầu năm là những ngày gia đình xum họp.

Con cái dù có ở xa đi nữa cũng cố gắng kéo nhau về quê ăn Tết trong không khí đằm thắm của gia đình.

Đêm 30, ngồi đón giao thừa bên nồi bánh chưng, bánh tét hừng hực lửa, nghe ông bà kể chuyện xưa hay những câu truyện ma làm cả nhà sợ run mỗi khi nghe một tiếng động ngoài tiếng tí tách của lửa...

Lão xin gửi đến các bạn vài câu ca dao nói về lòng hiếu thảo để cho những người phải xa quê hương có chút ý nghĩ hướng về nơi quê nhà...

Chúc các bạn một năm mới dồi dào sức khoẻ và gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống.


Ăn bát cơm nhớ công ơn cha mẹ

Đường đi năm bảy bữa, xe lửa chạy cũng gần
Muốn ăn cá trắng chấm với rau tần
Muốn rời chốn cũ cho gần mẹ cha.

Đường hành lộ, đường xa cát mã
Điệu tình thương khoan đã bớ anh
Để em trở về gắn công xây lũy đắp thành
Đền ơn cha mẹ sanh thành ra em.

Đường xa chi ngại Trường Sơn
Ngại chăng là ngại lòng con quên về

Đạo mẹ cha mất là khó kiếm,
Đạo vợ chồng chẳng hiếm chỉ nơi.

Đặng chữ trung, bất tùng chữ hiếu,
Đặng chữ tam tòng, thất hiếu mẹ cha.

Đứng bên ni Hàn
Ngó bên tê Hà Thân
Nước xanh như tàu lá
Đứng bên tê Hà Thân
Ngó về Hàn, phố xá nghênh ngang
Kể từ ngày Tây lại đất Hàn
Đào sông Cầu Nhí, bòn vàng Bồng Miêu
Dặn lòng ai đỗ đừng xiêu
Ở nuôi phụ mẫu sớm chiều có nhau

Đa đa đậu nhánh cây đa
Chồng gần không lấy em lấy chồng xa
Một mai cha yếu mẹ già
Bát cơm ai đỡ, chén trà ai dâng?

Đêm rằm tháng bảy Vu Lan
Phận con báo hiếu muôn ngàn ghi ân

Đèo nào cao bằng đèo Phú Cốc ?
Dốc nào ngược bằng đốc Nha Trang ?
Mỗi tiếng em than, hai hàng lụy nhỏ
Còn chút mẹ già, biết bỏ cho ai ?
Mẹ già, còn có em trai,
Phận em là gái, nay mai phải theo chồng.

Đèo nào cao bằng đèo Sơn Cốc ?
Dốc nào ngược bằng dốc Mỹ Trang ?
Nghe tiếng em than, hai hàng lụy nhỏ
Còn chút mẹ già biết bỏ cho ai ?

Đi bán bánh bò
Một vốn mà chín mười lời
Em biểu anh cứ việc ăn chơi
Để em đi bán kiếm đồng lời nuôi mẹ nuôi cha.

Đói lòng ăn đọt chà là,
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng.

Đói lòng ăn trái ổi non,
Nhịn cơm nuôi mẹ cho tròn nghĩa xưa.

Ơn cha là ba ngàn bảy
Nghĩa mẹ là bảy ngàn ba
Nên thời ve ngọc, chén ngà
Không nên ở vậy cho cha mẹ nhờ

Ơn cha nặng lắm anh ơi
Nghĩa mẹ bằng Trời chín tháng cưu mang

Ơn cha nghĩa mẹ trìu trìu,
Mưa mai lòng sợ, nắng chiếu dạ lo.

Ơn cha núi chất trời Tây,
Láng lai nghĩa mẹ nước đầy biển Đông.

Ơn cha trọng lắm ai ơi !
Nghĩa mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau !

Ơn dưỡng dục chưa thỏa tình báo bổ
Nghĩa minh linh nguyện gắng sức tài bồi

Ơn hoài thai như biển
Ngãi dưỡng dục tựa sông
Em nguyền ở vậy không chồng
Lo nuôi cha mẹ hết lòng đạo con

Ân cha nghĩa mẹ chưa đền
Bậu mong ôm gối cuốn mền theo ai ?

Ân cha nghĩa mẹ nặng trìu (triều)
Ra công báo đáp ít nhiều phận con

Ai bưng cau trầu đến đó
Xin chịu khó mang về
Em đang theo chân thầy gót mẹ
Để cho trọn bề hiếu trung

Ai bỏ cha mẹ cơ hàn;
Ngày sau Trời phạt đứng đàng ăn xin

Ai về Bình Định thăm cha
Phú yên thăm mẹ, Khánh Hòa thăm em.

Anh bứng cây trúc, anh trồng cây trắc…
Chẳng may chỗ đất xấu,
Sùng đục,
Trúc mục,
Trắc tàn.
Anh ở sao cho đá nọ thành vàng,
Trước hiển vinh cha mẹ, sau đến nàng mới ưng.

Áo mặc sao qua khỏi đầu

Bảy mươi chưa đui, chưa què, chớ khoe là giỏi.

Ba đồng một khứa cá buôi
Cũng mua cho được mà nuôi mẹ già

Ba năm bú mớm con thơ,
Kể công cha mẹ, biết cơ ngần nào.
Dạy rằng chín chữ cù lao,
Bể sâu không ví, trời cao không bì.

Ba phen tàu hổi cả ba
Phen này hổi nữa lên chùa đi tu.
Lên chùa thấy phật muốn tu,
Về nhà thấy mẹ công phu chưa đền,

Ba tiền một khúc (khứa) cá buôi
Cũng mua cho được mà nuôi mẹ già (chồng)

Bây giờ muốn đáp ơn cao
Thì cha mẹ đã không bao giờ còn

Bé thì nhờ mẹ, nhờ cha,
Lớn lên nhờ vợ, lúc già nhờ con.

Bên cha cũng cúng, Bên mẹ cũng vái

Bên cha cũng kính , bên mẹ cũng vái.

Bình phong khảm ốc xà cừ,
Vợ hư thời bỏ, chớ từ mẹ cha.

Bông ngâu rụng xuống cội ngâu
Em còn phụ mẫu dám đâu tự mình

Bông ngâu rụng xuống cội ngâu
Em còn cha mẹ dám đâu tư tình

Buồn trông mặt bể Nha Trang
Thương cha nhớ mẹ lệ tràn thấm bâu

Cơm cha thời ngon, cơm con thời đắng.

Cầm cần câu cá ngược xuôi
Nấu canh rau bợ mà nuôi mẹ già

Cầu cho cha mẹ ở đời
Cầu cho cha mẹ bảy đời siêu sinh

Cắt dây bầu dây bí
Chẳng ai cắt dây chị dây em

Cựa đá đẩy gà ngoài
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau

Cá bống chặt trước (đầu), chặt đuôi
Tôm he bóc vỏ mà nuôi mẹ già
Mỗi đêm thắp một đèn trời
Cầu cho cha mẹ ở đời với con

Cha già khuất bóng từ lâu
Lòng con cứ mãi âu sầu nhớ thương

Cha mẹ đánh cửa trước, vào cửa sau

Cây khô chưa dễ mọc chồi
Bác mẹ chưa dễ ở đời với ta
Non xanh bao tuổi mà già,
Bởi vì sương tuyết hóa ra bạc đầu

Cây khô không dễ mọc chồi
Mẹ già không thể sống đời với con

Chưa làm dâu
Đã hay đâu làm mẹ chồng

Chưa làm dâu, đã hay đâu làm mẹ chồng.

Chẳng lo thân bậu thân qua
Lo chút mẹ già đầu bạc tuổi cao

Chọn bạn mà chơi, Chọn nơi mà ở

Chồng dữ, thời em mới rầu,
Mẹ chồng mà dữ, giết trâu ăn mừng.

Chữ Trung chữ hiếu còn thiếu chữ ân tình
Đạo chồng nghĩa vợ, sao mình vội vong.

Chữ Trung, chứ Hiếu, chữ Hòa,
Hỏi trong ba chữ, thờ cha chữ nào ?
Chữ Trung, thì để thờ cha,
Chữ Hiếu thờ mẹ, chữ Hòa thờ anh.

Chữ xuất giá tòng phu phải lẽ
Gái có chồng bỏ mẹ quạnh hiu

Cha mẹ là biển là trời,
Nói sao hay vậy, đâu dám cãi lời mẹ cha

Chàng ơi đưa gói thiếp mang
Đưa gươm thiếp vác cho chàng đi không.

Cháu con ở đâu, tổ tiên ở đấy.

Chí tâm niệm Phật đêm ngày
Cầu cho cha mẹ sống tày non cao

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ cha nhớ mẹ chín chiều ruột đau
Chiều chiều ra đứng ngỏ sau
Ngó về quê mẹ ruột đau như dần

Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều

Chiều chiều ra đứng ngõ xuôi
Ngó không thấy mẹ ngùi ngùi nhớ thương

Chiều chiều xách giỏ hái rau
Ngó lên mả mẹ ruột đau như dần

Chim đa đa đậu nhánh đa đa
Chồng gần không lấy, lấy chồng xa
Một mai cha yếu mẹ già
Chén cơm, đôi đũa, tách trà ai dâng ?

Chim còn mến cội mến cành (nhành)
Anh đây cũng biết nghĩa sinh thành công lao

Chuối chát măng chua
Bốn mùa anh chịu khổ
Em tu hành, anh chỉ chỗ em tu
Kìa hai vị Phật Sanh
Cha già mẹ yếu, em bỏ đành đi tu

Có con mà gả chồng gần
Nửa đêm đốt đuốc đem phần cho cha
Có con mà gả chồng xa
Ba phần (sào) ruộng tréo chẳng ma nào cày

Có con mà gả chồng xa
Ba phần ruộng béo chẳng ma nào cần
Có con mà gả chồng gần,
Có bát canh cần, nó cũng đem cho

Có con nghĩ mẹ thương thay
Chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau

Con đa đa đậu nhánh đa đa
Anh biểu em đừng lấy chồng xa
Ở nhà cha yếu mẹ già
Bát cơm ai đỡ, tách trà ai dâng?

Con ở đâu, cha mẹ đấy,

Con bà, có thương bà đâu,
Để cho chàng rể, nàng dâu thương cùng.

Có nghèo mới biết con hiếu,
Có thiếu mới biết bạn hiền.

Có thương cha mẹ gấp mười
Nuôi con mới biết công người nuôi ta

Con cái khôn ngoan, vẻ vang cha mẹ.

Con chim bay mến cội, con cá lội mến đìa
Dầu em đây có chồng xa cách mấy năm
Thì em phải trở về thăm mẹ với cha.

Công cha đức mẹ cao dày
Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ
Nuôi con khó nhọc đến giờ
Trưởng thành con phải biết thờ song thân

Con chú con bác, Có khác gì nhau

Con gái mà gả chồng gần
Có chén canh cần nó cũng đem cho
Con gái mà gả chồng xa
Một là mất giỗ hai là mất con

Con giữ cha, gà giữ ổ

Con hơn cha, là nhà có phúc.

Con khôn, nở mặt mẹ cha.

Con không chê cha mẹ khó
Chó không chê chủ nhà nghèo

Con một mẹ như hoa một chùm
Yêu nhau nên phải bọc đùm lấy nhau

Con nay tóc bạc da mồi
Nhớ thương cha mẹ trọn (biết) đời không (nào) nguôi

Công cha nặng lắm ai ơi
Nghĩa mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau!

Công cha nghĩa mẹ ai đền
Mà em ôm áo ôm mền theo anh

Công sinh dục bằng công tạo hóa
Có mẹ cha sau mới có chồng
Em nhớ khi dìa dắt ẵm bồng
Nay em lao khổ, ẵm bồng không than

Cùng anh kết bạn trăm năm
Cho vuông tình mẹ, cho tròn nghĩa cha

Dạt dào gió kép mưa đơn
Tấc lòng ghi nhớ công ơn mẫu từ

Dạy con, con nhớ lấy lời,
Trọng cha, kính mẹ, suốt đời chớ quên.

Dốc lòng niệm Phật không lơi
Cầu cho cha mẹ thác thời siêu sinh

Dâu hiền hơn gái, rể hiền hơn trai.

Em ơi phụ mẫu sanh, để phụ mẫu định
Sao em dám tư tình cãi lệnh mẹ cha.

Em không phải người tham đào, phụ liễu,
Em không phải người tham nhiễu, phụ lương.
Em không thương anh lắm ruộng nhiều vườn,
Thương vì ý ở biết kính nhường mẹ cha.
Ghe bầu trở lái về đông,
Con gái theo chồng bỏ mẹ ai nuôi.
- Mẹ tôi đã có người nuôi,
Tôi thương chú lái, tôi xuôi một bề.

Giữ như giữ mả tổ.

Gia bần tri hiếu tử quốc loạn thức trung thần

Già sinh tật, đất sinh cỏ.

Hồn rằng hồn thác ban ngày
Thương cha nhớ mẹ hồn rày thác đêm.

Hòn đá đóng rong vì dòng nước chảy,
Hòn đá bạc đầu vì bởi sương sa.
Em thương anh không dám nói ra.
Sợ mẹ bằng biển, sợ cha bằng trời.
Anh với em cũng muốn kết đôi,
Sợ vầng mây bạc trên trời mau tan.

Khăn xanh có ví hai đầu
Nửa thương cha mẹ, nửa sầu căn duyên

Khó khăn mất thảo, mất ngay
Ơn cha cũng bỏ nghĩa thầy cũng quên

Khôn ngoan nhờ đức cha ông
Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờ
Đạo làm con chớ hững hờ
Phải đem hiếu kính mà thờ tổ tiên

Kính cha tấm lụa tấm là
Trọng cha tấm quà tấm bánh

Kính lão, đắc thọ.

Lấy chi trả thảo cùng cha
Đền ơn cha mẹ con ra lấy chồng

Lời kinh vang dội xa xa
Chạnh lòng nghĩ tới mẹ cha sinh thành

Lụ khụ, như ông cụ bảy mươi.

Làm anh, làm ả, phải ngả mặt lên.

Làm con cho đáng nên con
Trong tròn hiếu đạo, ngoài tròn giá danh

Lâm râm khấn vái Phật Trời
Xin cho cha mẹ sống đời với (nuôi) con

Làm sao mặt đôi ta
Để tôI báo hiếu mẹ cha bên mình
Không xuống lên mình nói bạc tình
Xuống lên phụ mẫu đánh mình thấy không?

Làm trai giữ trọn ba giềng
Thờ cha, kính mẹ, vợ hiền chớ vong

Làm trai nết đủ trăm đường
Trước tiên điều hiếu, đạo thường xưa nay
Công cha, đức mẹ cho dày
Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ
Nuôi con khó nhọc đến giờ
Trưởng thành con phải biết thờ hai thân
Thức khuya dậy sớm cho cần
Quạt nồng ấp lạnh giữa phần đạo con

Mất mẹ mất cha thật là khó kiếm
Mất vợ mất chồng dễ kiếm như chơi

Liệu mà thờ mẹ kính cha (thờ kính mẹ cha)
Đừng tiếng nặng nhẹ người ta chê cười

Lòng riêng nhớ mẹ thương cha
Bóng chim tăm cá biết là về đâu
Trong lòng binh lửa giải dầu
Bơ vơ lưu lạc, bạn bầu cùng ai

Mẹ ơi chớ đánh con đau
Để con hát bộ làm đào mẹ coi.

Mẹ ơi chớ đánh con đau
Để con bắt ốc hái rau cho mẹ nhờ.

Mẹ ơi chớ đánh con hoài
Để con bắt ốc hái xoài cho mẹ xơi (ăn).

Mẹ chồng dữ, mẹ chồng chết,
Nàng dâu có nết, nàng dâu chừa.

Mẹ chồng nàng dâu,
Chủ nhà, người ở, khen nhau bao giờ.

Mẹ cha bú mớm nâng niu
Tội trời thì chịu, không yêu bằng chồng.

Mẹ cha là biển, là trời
Phận con đâu dám cãi lời mẹ cha.

Mẹ cha trượng quá khuôn (ngọc) vàng
Đền bồi sao xiết muôn vàn công ơn

Mẹ già đầu bạc như tơ
Lưng đau con đỡ, mắt lờ con nuôi

Mẹ già ở chốn lều tranh
Đói no chẳng biết, rách lành không hay.

Mẹ già hết gạo treo niêu,
Mà anh khăn đỏ, khăn điều vắt vai.

Mẹ già như chuối chín cây
Sao đấy chẳng liệu cho đây liệu cùng.
Khế với sung, khế chua sung chát
Mật với gừng, mật ngọt gừng cay
Đấy với đây chẳng duyên thì nợ
Đấy với đây chẳng vợ thì chồng.
Dây tơ hồng chẳng xe đã mắc
Rượu quỳnh tương chưa nhắp đã say
Lo đêm rồi lại lo ngày,
Ở sao hiếu thảo cho tày phận con.

Mẹ già như mẹ già tôi
Tôm he bóc nõn, tôi nuôi mẹ già
Bao giờ thuyền đổ sao ba
Thì anh nuôi lấy mẹ già cùng em

Mẹ già tượng quá ngọc vàng
Đề bồi sao xiết muôn vàn công ơn

Mẹ già tội lắm em ơi
Khoan ăn bớt ngủ mà nuôi mẹ già.

Mẹ lá rau, lá má,
Con đầy rá, đầy mâm.

Mẹ già tóc bạc như tơ
Lưng đau còn đỡ, mắt mờ con nuôi

Mẹ người áo gấm người yêu
Mẹ ta áo vải ta chiều ta thương.

Mẹ sớm chiều, ngược xuôi tất tưởi,
Con đẫy ngày, đám dưới đám trên.

Mẹ tôi đã có người nuôi,
Vì thương anh lái nên xuôi một bề.

Mồ mả làm cho người ta khá.

Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con

Một già, một trẻ như nhau.

Một lời cha bằng ba lời mẹ
Nhưng dù mẹ nói khẽ cha cũng chịu nghe

Một lo đứng cửa trông ra
Hai lo đi lấy chồng xa nước người
Ba lo sợ chị em cười
Bốn lo đi ngược, về xuôi sao đành
Năm lo lúc tử, lúc sinh
Sáu lo phận (con) gái một mình đường xa
Bảy lo nhớ cửa nhớ nhà
Tám lo còn chút mẹ già ai nuôi
Chín lo em thiệt cả mười
Mười lo (Để em) kiếm lối tìm nơi đi về


--------------------
Người ta dùng lửa thử vàng... lấy vàng thử đàn bà.... và dùng đàn bà thử đàn ông

Always remember that you're unique. Just like everyone else....

Marriage is a three-ring circus: engagement ring, wedding ring and suffering

Marriage is not a word. It is a sentence. A LIFE sentence
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic

 

Lo-Fi Version Time is now: 26th November 2014 - 02:51 AM
Portland Web Design and Development By Nolvo.com
Copyright © 2009 TinhDuyen.com. All rights reserved. Tim Ban Bon Phuong, Ket Ban, Viet Dating, Viet Single